Giáo chủ muốn ly hôn

[Giáo chủ muốn ly hôn]Chương 1


Chương 1: Giáo chủ Ma giáo người người đòi đánh

 

Giáo chủ Ma giáo Tô Thanh Việt chính là đại ma đầu nổi tiếng trong giang hồ, đốt giết đánh cướp, không chuyện ác nào không làm, giang hồ nhân sĩ nghe đến tên y là nghiến răng kèn kẹt. Nhưng vì võ công của y quá cao cường nên mỗi lần vây bắt Ma giáo, các anh hùng hào kiệt ý chí sục sôi lên núi bao nhiêu thì lại bị đánh tới kêu cha gọi mẹ chạy xuống bấy nhiêu. Dần dần, không còn ai nhắc tới chuyện tấn công Ma giáo nữa.

Nhưng, võ công tuyệt đỉnh giáo chủ Ma giáo lại tự mình tìm đường chết.

Độc Cô Cầu Bại Tô giáo chủ cảm thấy cuộc sống quá tẻ nhạt nên quyết định tu luyện một quyển tuyệt thế thần công do lão giáo chủ để lại. Cuối cùng Tô giáo chủ tẩu hỏa nhập ma, biến bản thân thành dạng nửa sống nửa chết.

Là giáo chủ Ma giáo người người đòi giết, có thể nói Tô Thanh Việt ở trên giang hồ gây thù chuốc oán vô số. Tin tức y tẩu hỏa nhập ma bị tiết lộ, lan truyền nhanh chóng. Người trên giang hồ mặc kệ có thù oán hay không cũng quyết tâm giơ cao chính nghĩa, quét sạch tà đạo, tấn công Ma giáo.

“Giáo chủ, bọn chúng đã tới giữa sườn núi rồi, chẳng mấy chốc sẽ dánh tới đỉnh núi. Ngài mau theo tả hữu hộ pháp tới sau núi đi thôi!”

Tần trưởng lão nhìn giáo chủ vẫn ung dung nằm nghiêng trên ghế, một tay chống cằm, tóc dài đen nhánh xõa tung, có chút mị hoặc mà động lòng người. Hiện tại đã là lúc nào rồi mà còn làm dáng cho ai xem, không nhanh chạy trốn, định chờ bị giết chắc?

Tô Thanh Việt tựa hồ đọc được ý nghĩ trong mắt Tần trưởng lão, cảm thấy ủy khuất muốn hộc máu. Y nào có muốn làm dáng như vậy, chỉ là từ ngày đó tẩu hỏa nhập ma xong, phát hiện nằm như này tương đối thoải mái, ngực sẽ không bị đau nữa.

Nhưng y chính là giáo chủ Ma giáo thiên hạ vô địch, loại chuyện này sao có thể nói ra miệng được.

Tô Thanh Việt âm thầm hít sâu một hơi, tùy tiện nói: “Các huynh đã chạy trốn chưa?”

Tần trưởng lão trầm mặc một lát, giật giật khóe miệng nói: “Có một số người đã chạy, một số lại không muốn đi, vẫn đang ở sườn núi quyết đấu với đám người võ lâm nhân sĩ.”

Tô Thanh Việt làm như không có việc gì đứng lên, nhíu mày, nhẹ giọng quát Tần trưởng lão: “Hồ nháo, ngươi truyền lệnh xuống, tất cả các huynh đệ mau theo mật đạo sau núi rút lui, cứ để đám người kia lên núi, ta tự có an bài.”

Tần trưởng lão kinh ngạc nhìn giáo chủ, hỏi: “Chẳng lẽ là giáo chủ cố ý?”

Tô Thanh Việt rũ mắt, ý vị thâm trường nhìn lão: “Ngươi cảm thấy thế nào?”

Tần trưởng lão nhìn giáo chủ vẫn giống như thường ngày, cảm thấy dường như mình đã phát hiện ra chân tướng. Giáo chủ rốt cuộc đã nghĩ thông suốt, muốn tung một mẻ lưới diệt gọn đám người chính đạo giả dối, nhất thống võ lâm. Thật quá tuyệt!

Tần trưởng lão vẻ mặt kích động nhìn Tô Thanh Việt, kinh hỉ nói: “Được! Được! Được! Thuộc hạ lập tức đi ngay!”

“Ra lệnh cho tả hữu hộ pháp đi cùng luôn đi. Ta đã giao cho họ một số việc quan trọng, sau khi xuống núi, ngươi bảo các huynh đệ nghe theo an bài của họ.”

Giáo chủ quả nhiên đã chuẩn bị tốt mọi việc, mình thật sự là lo lắng thừa rồi. Giáo chủ vô địch thiên hạ, sao có thể khiến đám người đó dễ dàng đắc thủ được, vừa nhìn đã thấy đây là một cái bẫy. Tần trưởng lão vô cùng cao hứng, lui xuống truyền mệnh lệnh.

Thẳng tới khi bóng dáng của Tần trưởng lão biến mất, Tô Thanh Việt mới nhịn không được, phun ra một ngụm máu tươi, che ngực lảo đảo ngồi xuống ghế. Nhìn thính đường trống trải, hoa lệ trước mặt, y cảm thấy cứ như vậy chết đi cũng không tồi, chỉ là không biết các huynh đệ trong Ma giáo có thể an toàn rút lui hay không.

Cả cuộc đời này, y chưa từng chân chính vì mình mà làm chuyện gì.

Ngày được lão giáo chủ nhặt về, y cho rằng bản thân rốt cuộc đã thoát khỏi cảnh màn trời chiếu đất, ngày ngày xin ăn. Nhưng sau mới biết, thà làm một tiểu khất cái còn hạnh phúc hơn cuộc sống này nhiều.

Ít nhất không cần vì tồn tại mà đầy người là vết thương, đầy tay là máu.

Bên tai mơ hồ truyền tới tiếng chửi rủa, đám người kia sắp tấn công lên đỉnh núi.

“Lão già khốn kiếp này rốt cục đã lưu lại cái thứ bí tịch gì vậy!” Tô Thanh Việt thấp giọng mắng một câu, lấy một viên đan dược từ tay áo ra cho vào miệng.

Chỉ một lát sau, cảm giác đau đớn đã rút đi nhiều. Nhưng đan dược này chỉ có công hiệu tạm thời, dù có chết cũng phải kéo theo chút đệm lưng, bằng không, thật uổng công y phải cõng biết bao tội ác trên lưng.

Tô Thanh Việt đi tới đình lục giác trên đỉnh núi. Mỗi góc trong đình đều treo một chuỗi chuông gió, lúc nào cũng kêu leng keng đến là vui tai. Phía sau đình là vách núi cao vạn trượng.

Tô Thanh Việt cầm chén trà đã nguội lạnh, ngồi ngay ngắn trong đình.

Lúc võ lâm nhân sĩ lên tới đỉnh núi, chỉ thấy giáo chủ Ma giáo nở nụ cười tà mị với bọn họ: “Các huynh đệ của ta đã xuống tới chân núi rồi mà bây giờ các ngươi mới tới ư? Võ lâm bạch đạo thật vô dụng.”

“Tô Thanh Việt, chết đến nơi còn mạnh miệng.”

“Ma đầu, ngươi giết người vô số, coi mạng người như cỏ rác, còn không mau thúc thủ chịu trói.”

“A di đà phật! Thí chủ, quay đầu là bờ.”

Tô Thanh Việt nhìn bọn họ ở ngoài đình kêu to muốn lấy tính mạng mình, nhưng lại chẳng ai dám tiến lên mà buồn cười. Y tự biết bản thân không thể sống được bao lâu, chỉ đơn giản muốn kéo dài thời gian giúp các huynh đệ thoát thân.

Y xác thật đã chuẩn bị một chút. Trên đỉnh núi này sớm đã chôn đầy thuốc nổ, dây dẫn ở trong chính cái đình lục giác này.

Những kẻ này kiêng kị võ công của y, không ai dám tiến lên làm chim đầu đàn. Dường như chỉ đứng chửi rủa một hồi là có thể tiếp thêm dũng khí, thật sự là không có sáng ý. Tô Thanh Việt quét mắt nhìn bọn họ, có người lạ, có người quen, mỗi người đều mang vẻ mặt thâm thù đại hận, tựa như y đã giết cha mẹ, đoạt thê nhi của bọn họ.

Đáng tiếc, bản thân không có hứng thú với nữ nhân, bằng không cũng muốn nhận những tội danh này.

“Các vị không mệt sao? Hay là vào trong đình ngồi một chút.” Tô Thanh Việt nhấp một ngụm trà, lạnh quá rồi.

Bọn họ nhìn Tô Thanh Việt ung dung, nhàn nhã trước mắt, nhất thời do dự, không lẽ đây là một cái bẫy?

Đúng lúc này, một người từ trong đám người đi ra, vẻ mặt chính khí lẫm liệt nói: “Ma đầu này đã sớm tẩu hỏa nhập ma, các vị hãy đồng loạt xông lên, tiêu diệt tai họa cho võ lâm.”

Tô Thanh Việt híp híp đôi mắt, bản thân đã nuôi một tên bạch nhãn lang rồi.

Người này lớn lên thanh tú, trắng trẻo hồng hào, mặc một thân bạch y, nhìn có vẻ gầy yếu, đôi mắt thuần khiết lại vô tội.

“Giang Bình, Tô Thanh Việt ta tuy không phải người tốt gì, nhưng tự nhận đối đãi với ngươi không tệ. Mà ngươi lại báo đáp ta như vậy sao?”

Đám người bạch đạo này biết tin Tô Thanh Việt tẩu hỏa nhập ma là do Giang Bình truyền ra.

Giang gia chính là một gia tộc có tiếng trong võ lâm, trong một đêm bị Ma giáo diệt môn, tiểu công tử của Giang gia mất tích. Cả võ lâm nhất thời lo lắng, bất an, không biết khi nào thì gia tộc của mình sẽ bị Ma giáo diệt môn.

Ai ngờ mấy tháng sau, tiểu công tử Giang Bình đột nhiên xuất hiện, nói rằng mình bị giáo chủ Ma giáo bắt cóc. Hắn muốn báo thù rửa hận nên tham sống sợ chết, nhẫn nhục chịu đựng. Thừa dịp ma đầu tẩu hỏa nhập ma mà trốn thoát, đem tin tức này chiêu cáo cho toàn thiên hạ, vì vậy mới có cục diện như hiện tại.

Giang Bình cắn chặt môi dưới, mặt trướng đến đỏ bừng, vẻ mặt khuất nhục nhìn Tô Thanh Việt, lên án nói: “Ma đầu, ngươi giết cả nhà ta, còn đem ta nhốt lại đây. Nếu ta không nghe lời ngươi, sợ là đã sớm bị ngươi giết rồi.”

Mọi người nhìn vẻ mặt ủy khuất của Giang Bình, không biết nghĩ tới cái gì. Tiểu công tử của Giang gia này lớn lên thanh tú, môi hồng răng trắng, từ nhỏ đã được nuông chiều, da thịt non mịn, thật sự mê người. Cũng khó cho hắn phải nhẫn nhục để báo thù.

Cả đám người nhất thời tức giận không thôi.

Tô Thanh Việt nhìn biểu tình của bọn họ, chỉ cảm thấy một búng máu bị nghẹn lại trong ngực. Y không phủ nhận lúc trước vì coi trọng khuôn mặt này nên mới cứu hắn về. Nhưng y xưa nay cao ngạo, không thích làm khó người khác. Không chỉ chữa thương cho hắn, còn cho ăn ngon uống tốt. Không ngờ bản thân đã dẫn sói vào nhà, quả nhiên trên đầu chữ sắc là một cây đao!

Thôi, hiện tại nghĩ tới những thứ đó thì có ý nghĩa gì.

“Giết hắn, vì Giang gia báo thù.”

“Giết hắn, giết hắn, giết hắn…”

Tô Thanh Việt lấy ra từ trong tay áo một cây châm lửa, nhẹ nhàng thổi thổi, sau đó nhìn đám người chen chen chúc chúc trước mặt, nhàn nhạt cười: “Có các ngươi theo cùng, vụ mua bán này không lỗ.”

Đám người trơ mắt nhìn y đốt kíp nổ, muốn rút lui nhưng đã không kịp.

Ánh lửa phóng lên cao, từng tiếng nổ mạnh vang vọng khắp đỉnh núi.

Tô Thanh Việt nhìn bọn họ chạy toán loạn, xoay người nhảy xuống vách núi vạn trượng. Nói không chừng, chậm thêm chút nữa còn phải đánh thêm một trận dưới cầu Nại Hà với bọn chúng.

Tiếng nổ từ đỉnh núi truyền xuống chân núi.

Các huynh đệ vừa ra khỏi mật đạo, nhìn Ma giáo bị hủy diệt, nhất thời kinh ngạc không thốt nên lời.

Tần trưởng lão ngây ngốc nhìn tả hữu hộ pháp: “Đây… Đây là chuyện gì thế? Giáo chủ phân phó các ngươi thế nào?”

Tả hữu hộ pháp cũng không hiểu ra sao: “Giáo chủ bảo chúng ta nghe an bài của ông.”

Lúc này, nếu còn không hiểu rõ chuyện gì xảy ra thì thật uổng phí ngần ấy năm sống trên đời.

Tần trưởng lão hồng mắt, có chút gian nan nói: “Giáo chủ ngài ấy… ngài ấy thật sự…”

Các huynh đệ trầm mặc, nhìn đỉnh núi vẫn không ngừng nổ mạnh mà đau lòng.

Tuy rằng có đôi khi giáo chủ rất lạnh lùng, còn vô cùng nghiêm khắc, thường xuyên áp bức bọn họ. Giáo chúng đều có chút sợ y, nhưng Ma giáo dù sao cũng là nơi bọn họ an cư lạc nghiệp, rời khỏi nơi này, bọn họ biết làm gì tiếp?

Tần trưởng lão đột nhiên hướng về đỉnh núi quỳ xuống, tiếp đó là tả hữ hộ pháp cùng các huynh đệ giáo chúng.

Mọi người trầm mặc không nói, chỉ dập đầu ba cái về phía đỉnh núi.

“Giáo chủ đã vì huynh đệ chúng ta mà hy sinh thân mình, chúng ta không thể cô phụ hy vọng của giáo chủ. Chờ ngày nào đó Đông Sơn tái khởi, sẽ tiêu diệt bạch đạo.”

“Được!”

Trong giang hồ đồn thổi, cuộc chiến ngày ấy ở Ma giáo vô cùng khốc liệt, trụ cột của bạch đạo đã bị tiêu diệt hơn một nửa.

Sau đó, Ma giáo được lập lại, nhưng không thể huy hoàng như trước kia.

Nhưng hết thảy mọi chuyện đều đã không còn liên quan tới Tô Thanh Việt nữa. Bởi lúc y tỉnh dậy, phát hiện toàn bộ thế giới đã thay đổi.

Bức tường màu trắng, khăn trải giường màu trắng, trong không khí còn tràn ngập mùi vị cổ quái, trên tay bị ghim một cây ngân châm chẳng khác nào ám khí.

Đây là nơi nào?

One thought on “[Giáo chủ muốn ly hôn]Chương 1

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s